Hôm qua là buổi cafe gặp sếp (Trưởng phòng IT). Không khí đầu tuần sáng sớm, sau giai đoạn mệt nhừ vì những buổi tập luyện đến gần 2h sáng. Lâu rồi tôi không đi cafe để trò chuyện về công việc.
1. Những lần đầu tiên đáng nhớ
Tôi không tự tin về bản thân mình, biết rằng mình vẫn luôn có 1 giá trị gì đó. Tôi chưa tin mình làm ra được tiền. Tôi đang đứng hình giữa các lựa chọn ở hiện tại. Nhà tôi làm nông, tôi chưa từng tin bằng năng lực của mình có thể làm nên giá trị.
Ở đại học, tôi đã từng 15 phút thiết kế logo là có 300k, cài Win là có tiền,.. nhưng vẫn không tin không biết vì sao mình có thể kiếm được số tiền đó vì nó dễ làm và nó nông. Chỉ biết sơ là làm được. Thực chất tôi vẫn tin về số tiền tôi đi bốc xếp có được hơn, vì là từ trước tới giờ.
Không biết khiếu từ đâu ra. Thực sự có những người rất tự tin và có thể kiếm tiền từ lùa gà. Tôi sống không hướng về giá trị đó. Tôi hướng về điều gì còn đọng lại sau tất cả.
Nhớ lại lần đầu tiên được tin nhắn "Lương của em 8 triệu 1 tháng nha nhân", rất vui và cũng dần tin năng lực của bản thân.
2. Khoảnh khắc bất chợt
Mình muốn gì, hướng về điều gì? Điểm mạnh của tôi là gì?
Tôi trả lời là tôi học nhanh, nhưng không sâu.
Ở bản chất, tôi không hướng về tiền, hướng về bản chất của sự việc. vẫn có một phần trong tôi đang âm thầm theo đuổi thứ gì đó, nghệ thuật, và sự cải tiến không ngừng trong cách mình làm việc, cách mình nhìn mọi thứ. Không phải con số trong tài khoản, mà là những thứ mà sau này nhìn lại, tôi biết rằng nó có ý nghĩa, nó đã thực sự tồn tại và để lại điều gì đó.
3. Kiên nhẫn với bản thân
Tôi không kiên nhẫn với bản thân, liên tục trách mắng bản thân là vì sao? Nhận thêm vai trò huấn luyện viên cho một đội thể thao. Rồi nhiều việc đè nén, mình không làm tốt việc gì cả.
Tôi mất kiên nhẫn ngay cả học những cái mới, edit, AI, viết bài,... ngồi nghĩ lại, tôi thấy biết ơn mọi người. tthực ra, chính tôi cũng không có được sự kiên nhẫn ấy dành cho bản thân mình. Tôi dễ tự trách, dễ nghi ngờ năng lực của chính mình mỗi khi có gì đó không suôn sẻ.
Có lẽ mọi người nhìn thấy ở tôi một điều gì đó lớn hơn sự thiếu tập trung nhất thời. không phải vì tham lam, mà vì không nỡ từ bỏ bất cứ điều gì trong số đó. Đó cũng chính là mẫu hình chung của tôi: khó chọn một và bỏ hẳn cái còn lại, dù biết đôi khi phải trả giá bằng sự tập trung.
4. Tôi buông tay vì giá trị thật
Câu chuyện dần chuyển sang một hướng riêng tư hơn ,về độc thân, và cả người yêu cũ. Vì sao tôi không chọn đi tiếp?
Không phải vì hết tình cảm, Tôi suy nghĩ dữ lắm mới tự trả lời được. Tôi luôn hướng về giá trị, và mỗi lần phải cắt đứt một điều gì đó, tôi đau lắm. Đau thật sự. Nhưng nhìn vào tình cảnh hiện tại của mình, tôi biết mình chưa đủ khả năng để lo cho một ai đó bên cạnh. Không phải vì không có tình cảm, mà vì bản thân tôi cũng đang lênh đênh, trôi dạt, không biết tương lai mình sẽ về đâu. Nếu cứ tiếp tục trong tình trạng mơ hồ đó, cuối cùng người đau khổ sẽ là cả hai, không chỉ mình tôi. Vậy thì lại cắt đứt và lại đau.
5. Mọi thứ đang thay đổi từ sau trận thể thao
Hiện tại, và sắp tới, lịch làm cũng sẽ biến động. Thay vì hoảng loạn, tôi chọn nhìn nó như một câu hỏi như thể ông trời đang mang đến cho tôi một điều gì đó, dù tôi chưa biết chính xác là gì.