Tôi vốn khá sợ gọi cho người lạ. Nhưng lần này buộc phải chủ động, phải tự nhấc máy lên, tự hỏi, tự đăng ký. Làm xong rồi mới thấy, hoá ra cái đáng sợ nhất chỉ nằm ở lúc chưa bắt đầu thôi.
Bắt đầu từ việc đi tìm hội chợ triển lãm. Trước giờ mình chưa từng làm mấy việc kiểu này, cứ nghĩ chắc phức tạp lắm. Khi bắt tay vào tìm hiểu, mới thấy mỗi loại hội chợ nó có cấu trúc riêng, quy mô riêng, đối tượng riêng. Không tìm hiểu thì cứ tưởng hội chợ nào cũng như nhau.

Tới hôm đi tới nơi, một chỗ hoàn toàn xa lạ, không biết trước không khí ra sao, cũng là một trải nghiệm mới. Đi làm ở nơi lạ khác hẳn đi làm ở chỗ quen thuộc, buộc mình phải thích nghi nhanh hơn, quan sát nhiều hơn. Cả một quá trình, từ chủ động tìm hội chợ, chủ động gọi điện, chủ động đi tới nơi lạ, chủ động chuẩn bị máy móc, đi hỏi, chuẩn bị kịch bản trả lời đến chủ động thiết kế và thấy thành quả của mình được dùng thật, mới thấy bản thân đã bước ra khỏi vùng an toàn nhiều hơn mình nghĩ.

Cáii làm tôi vui nhất là lần đầu tiên tự tay thiết kế từ ý tưởng, rồi triển khai ra thành sản phẩm thật. Từ file trên máy, tới lúc được in ra, dán lên cái bàn ở hội chợ, nhìn nó đứng đó, thật sự hữu ích, có người ghé qua, có người hỏi han, cảm giác đó khó tả lắm. Là lần đầu mình thấy một thứ mình làm ra, không chỉ nằm trên màn hình nữa, mà thực sự sống ngoài đời.


