1. Mở đầu, bước ra khỏi vùng an toàn Canva

Tôi nhận thiết kế bảng hiệu cho công ty để dán lên sân Pickleball

Vị trí bảng hiệu cần thiết kế để dán lên
Vị trí bảng hiệu cần thiết kế để dán lên
Kích cỡ trên thiết kế
Kích cỡ trên thiết kế

Canva đã làm gần hết công việc thay tôi. Nó giống như một người bạn luôn sẵn sàng đưa cho bạn đáp án, chỉ cần bạn tô màu vào chỗ trống. Nhưng lần này là thiết kế biển hiệu lớn, Canva không thể đáp ứng được về kích thước.

Rồi tôi mở CorelDRAW lần đầu tiên. Không có mẫu nào chào đón tôi. Không có gợi ý "bạn nên bắt đầu từ đâu". Chỉ có một trang trắng và hàng chục công cụ nằm dọc hai bên màn hình mà tôi còn chưa biết gọi tên. Cây bút Bezier, công cụ Shape, bảng Object Properties, các lớp (layers) chồng lên nhau... Tất cả đều xa lạ.

Nhưng chính cái chậm đó lại dạy tôi nhiều điều. Càng dùng, tôi càng thấy rõ đây không phải là chuyện công cụ nào hơn công cụ nào, mà là hai triết lý phục vụ hai nhu cầu khác nhau.

Canva: Phù hợp khi cần ra sản phẩm nhanh như một bài đăng mạng xã hội, một banner sự kiện gấp trong ngày, hay khi bạn không phải dân thiết kế nhưng vẫn cần một hình ảnh trông chuyên nghiệp. Cái giá phải trả là sự giới hạn, khó tùy biến sâu, khó kiểm soát từng chi tiết nhỏ, và sản phẩm dễ bị "đụng hàng" vì dùng chung mẫu với hàng ngàn người khác.

CorelDRAW: Công cụ vector rất chuyên nghiệp kiểm soát từng điểm, từng đường nét, từng lớp màu, phù hợp cho bất cứ thứ gì cần độ chính xác cực kỳ cao và khả năng mở rộng (scale) mà không vỡ nét.

Thiết kế hoàn chỉnh
Thiết kế hoàn chỉnh

2. Trải nghiệm đáng nhớ nhất

Lần đầu tự đi xe đạp không cần bánh phụ: chậm, ngã vài lần, nhưng khi đi được rồi thì hiểu rõ vì sao mình đi được.

Sếp tôi từng nói bình thường người ta học công cụ này kia mất ba, bốn tháng mới thạo việc, còn mình đã làm rồi, thì vài ngày để học rồi làm.

Vài ngày để nén lại những gì người khác học trong vài tháng.Tôi buộc phải vừa làm vừa học, sai rồi sửa, sửa rồi lại sai ở chỗ khác. Có những lỗi tôi tự phát hiện ra ngay, nhưng cũng có những lúc tôi mở file lên, nhìn vào, và biết chắc nó đang sai, sai bố cục, sai tỷ lệ, sai màu, nhưng không dám báo. Không phải vì sợ bị trách, mà vì cảm giác mông lung "mình còn chưa chắc chắn cái gì đúng, thì làm sao dám lên tiếng là cái này sai."

Có một loại áp lực tự tạo ra, là áp lực phải học nhanh hơn nhưng phải làm đúng như những người đã học lâu. Có một khoảnh khắc tôi nhớ rất rõ, sếp hỏi tôi có khó khăn gì không mà làm lâu vậy. Trước đó tôi cứ mặc định rằng mình đang đi con đường này một mình, tự học, tự sai, tự sửa, tự chịu. Vì tôi chưa từng nghĩ đến việc mình có thể nói ra. Câu hỏi của sếp không giải quyết được lỗi thiết kế nào cả, nhưng nó cho tôi cơ hội để chia sẻ một phần khó khăn mà tôi vẫn giữ trong lòng, và chỉ riêng việc được hỏi, được phép nói, đã khiến cảm giác đơn độc nhẹ đi ít nhiều. Một câu hỏi rất bình thường, nhưng với tôi lúc đó lại là một cánh cửa.