1. Khởi hành
Núi Thị Vải nằm ở ranh giới giữa Đồng Nai và Bà Rịa - Vũng Tàu, không quá cao so với nhiều ngọn núi khác ở miền Nam.

Tôi khởi hành từ Quận 12, chạy xe máy suốt ba tiếng đồng hồ mới đến chân núi. Cũng là lần đầu qua phà các lái, thấy những công ty, tập đoàn xuất nhập khẩu siêu to. Không biết những gì đang trải qua ở các công ty đó, tôi cũng muốn học và mở rộng thế giới quan.

2. Những suy ngẫm (Không nói về núi)
2.1 Tham lam, và cái ảo tưởng "ít mà được nhiều"
Tôi tự hỏi bản chất của tham lam thực ra là gì? Có phải là muốn có nhiều? là muốn bỏ ra ít mà nhận về nhiều?
Một phép tính sai lệch giữa công sức và thành quả, nơi ta luôn muốn phần chênh lệch nghiêng về phía mình. Leo núi thì không cho phép ai gian lận phép tính đó. Muốn đứng trên đỉnh, chỉ có một cách duy nhất: đi hết từng bậc thang, không có đường tắt, không có phép màu nào rút ngắn được số bước chân. Núi công bằng đến tàn nhẫn, nó không quan tâm bạn muốn gì, nó chỉ tính bằng số bước bạn thực sự bước. (Nếu đi cáp treo, thì không có tư cách dùng từ ĐI LEO NÚI ở đây)
2.2 Vì sao ban đầu nóng bỏng, rồi lại nguội dần? (Việc dễ bỏ cuộc)

Những bước đầu tiên, tôi hừng hực khí thế, tưởng như leo mãi không mệt (Đang dùng leo núi làm ẩn dụ). Nhìn thực tại quá khốc liệt, quên mất cái đích mình từng khao khát, đó là lý do. Ở chân núi, tôi thấy toàn cảnh, thấy trong tưởng tượng: cứ leo không ngừng, chắc chắn sẽ đến đỉnh. Không phải 99,9%. Là 100%. Đây là sự thật.
Nhưng khi leo, trước mắt chỉ còn từng bậc thang, thân xác thì muốn dừng. Càng leo càng quên mục đích ban đầu, chỉ thấy bậc thang, không hiểu mình đang làm gì. Chỉ có leo thôi. Xác thịt mệt dần. Rồi thoái lui. Vì sao vậy? Mục đích ban đầu, tình yêu ban đầu nó đẹp vậy mà?
Tôi nhận ra phải liên tục tự nhắc mình đã từng ước vọng điều gì. Không nhắc một lần rồi thôi, mà nhắc đi nhắc lại — tiếp nhiên liệu giữa chừng. Thân xác sẽ quên. Chỉ có tâm trí quay lại chạm vào đích ban đầu mới đủ sức kéo chân đi tiếp.
2.3 Con cá có thấy được nước không?

Đây là góc nhìn của tôi từ trên núi nhìn xuống thế gian mà cảm nhận được.
Con cá bơi trong nước cả đời nhưng không thấy được nước. Với nó, nước là toàn bộ thế giới, hiển nhiên đến mức không còn là một khái niệm. Chỉ đứng ở trình độ cao hơn, như con người nhìn vào bể cá, mới thấy được cái con cá không thấy.
Thế giới quan cũng vậy. Một khi đã hình thành, nó trở thành thứ nước ta bơi trong đó, không còn nhận ra nó bao quanh mình, càng không nhận ra nó có thể sai. Sai rồi, cũng khó tiếp nhận cái đúng hơn, vì phải thừa nhận cái mình đang tin chưa chắc đúng.
Hai người cùng đứng trước một bụi rậm. Người chưa từng lên đỉnh chỉ thấy bụi cây, đường mòn, vài bước kế tiếp. Người đã từng lên đỉnh biết sau bụi rậm là cả một chân trời khác. Cùng một cảnh, hai thế giới.
Người ngạo mạn thì ở trong bể của mình, không ai dạy được gì, vì cửa đã đóng từ bên trong. Biết nhiều mà cửa đóng thì cũng vô nghĩa. Tôi không muốn thành người đó.
2.4 Để có từng bậc thang và từng con đường mòn, đã có rất nhiều người đi trước.
Những bậc thang này, con đường mòn này, không tự nhiên mà có. Từng bậc thang, từng đoạn đường mòn tôi đang đi, đã có người đi trước làm ra. Tôi không mở đường. Tôi chỉ bước lên phần người khác để lại. Biết ơn.